CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU Phần 1 Tình yêu học trò “Thưa quí vị, tôi biết yêu năm tôi lớp một. Tôi yêu Mỹ Hạnh, tổ trưởng nhỏ xíu của tôi. Nàng mảnh dẻ như một nhành mai và cũng đẹp như một nhành mai, xinh xinh trong bộ đồng phục áo trắng jupe xanh. Ngày ấy, Mỹ Hạnh, Phương Dao, Minh Trực và tôi thường thi nhau xem ai nộp bài trước trong những giờ Toán và Tập viết. Mỗi khi về nhất, nàng bảo: "Hạnh về nhứt; Hạnh ăn mứt." Khi về nhì, nàng lại bảo: "Hạnh về nhì; Hạnh đi xe Huê Kỳ." Khi về ba, nàng vẫn không nao núng: "Hạnh về ba; Hạnh uống Coca-Cola." Thậm chí khi về chót nàng vẫn có cách giải thích: "Hạnh về tư; Hạnh làm ông sư!" Tôi ngạc nhiên: "Sao Hạnh lại khoái làm ông sư?" Nàng bảo: "Linh khờ quá, làm ông sư còn ngon hơn làm cô giáo của mình!" “Sao Hạnh biết?" "Thì chị Hạnh nói chứ sao!" Chị nàng là Mỹ Phương, học lớp hai chung trường, có cả một bề dày kiến thức. Vì vậy tôi tin lời nàng lắm... Mỗi khi phát bài cho cả tổ, bao giờ nàng cũng phát cho tôi trước tiên. Nàng cúi xuống khẽ bảo: "Hôm nay Linh mười điểm toán.” Nàng vắng mặt, tôi buồn. Nàng đi trễ, tôi lo. Cuối năm lớp một, tôi cắt bức hình - mà tôi cho là đẹp nhất, trong quyển Larousse của ba tôi - dán vào trang lưu bút của nàng. Lên lớp hai chúng tôi học khác lớp. Những năm sau cũng vậy. Chúng tôi xa nhau dần... Mười hai năm sau, tôi gặp lại nàng trong sân trường Dự Bị. Nàng ôn thi đại học; tôi chuẩn bị đi Nga. Dáng xưa vẫn gầy. Nụ cười phảng phất hoa mai. Khúc nhạc lòng của thời lớp một lại vang lên dìu dặt… Năm mười hai, tôi yêu Uyên Nguyên. Ngày ấy, nàng có dáng người cao và thanh mảnh, đẹp như trăng mười sáu. Suốt năm mười hai, vào giờ ra chơi, tôi đứng tựa thành lan can xem nàng tập thể dục giữa giờ. Anh Du hỏi vì sao tôi không tập thể dục như mọi người? Tôi là ủy viên thi đua. Tôi chỉ chấm điểm. Tôi không tập thể dục bao giờ. Vâng, xin quí vị đừng cười, đường “Quan Lộc” của tôi đã phát lên từ thuở bé nhưng do "Cung Mệnh bị Triệt" nên đã tắt ngúm từ mấy năm nay. Bây giờ quí vị hãy nhìn vào tôi. Một người đàn ông to béo, bụng phệ, mặt tròn. Ðâu có vẻ gì là cung cách của một ông quan? Khi trở thành sinh viên Bách Khoa, tôi để ý đến Bình An, hoa hậu khoa Hóa. Mỗi tuần vào ngày thứ hai và thứ sáu, khoảng giữa tiết thứ tư và tiết thứ năm, tôi đứng trên lầu hai B8, ngắm nhìn nàng từ giảng đường bước ra cùng với đám bạn. Quí vị biết đấy, thuở ấy, nàng có mái tóc ngắn xinh xắn biết bao. Cặp kính thủy tinh của nàng lấp lánh ánh mặt trời. Từ trong con người của nàng toát ra một cái gì đó quí phái và sang cả. Chỉ nhìn nàng trong lòng tôi đã dâng lên bao xúc cảm! Ðộ khoảng một tháng, đám bạn của nàng phát giác ra tôi: "Anh chàng đó tuần nào cũng trồng cây si mầy ở B8!” Nàng nhoẻn miệng cười: "Chỉ có mỗi một cục kẹo làm sao có thể chia đều cho tất cả mọi người?" Cả đám phá lên cười ồ. Từ đó về sau, nàng tách ra đi một mình. Khi đến ngang B8, nàng ngước lên nhìn tôi, mỉm cười. Cứ thế, suốt cả học kỳ, mỗi tuần vào thứ hai vào thứ sáu, chúng tôi lại gặp nhau, chào nhau, mỉm cười với nhau, nhưng không hề nói với nhau một lời nào. Ðúng như lời Nguyễn Du đã nói: "Tình trong như đã mặt ngoài còn e." Tôi nhớ hoài buổi sáng tháng năm năm ấy. Nàng bước đi trong ánh nắng ban mai. Mắt thủy tinh lấp lánh mặt trời. Làn gió rối tóc mai. Nàng vẫy tay chào, mỉm cười với tôi. Mắt nàng cười. Gương mặt nàng cũng cười. Toàn thân nàng toát ra một nụ cười rạng rỡ... Chị Xuân Hương hỏi vì sao tôi không ngỏ lời với nàng. Thật ra, tôi cũng muốn nói một điều gì đó. Nhưng rồi tôi phải đi Nga. Tôi không muốn cho nàng trở thành một chinh phụ, nếu như nàng, vì cảm động trước những lời lẽ vụng về của tôi, mà lỡ dại yêu tôi. Ngài André bảo sao, ngay cả phụ nữ Pháp cũng có thể chờ đợi năm năm kia à? Không, ngày xưa mộng tôi lớn lắm. Tôi muốn rằng sau khi học xong đại học sẽ trở thành chuyển tiếp sinh. Sau khi lấy xong phó tiến sĩ sẽ trở thành tiến sĩ. Nhưng rồi những giấc mơ của thời tuổi trẻ, có bao giờ ta đạt được đâu? Ðỉnh cao ta muốn bay vươn tới, Ai đó đã nói rằng những đỉnh cao trong cuộc đời chỉ có hai sinh vật có thể đạt tới: một là con đại bàng, hai là con ốc sên. Ngài André bảo sao, Napoléon à? Ông ta nói câu đó trước hay sau trận Waterloo vậy? Không, không, ngay cả điều đó thật ra cũng không thật là quan trọng. Cái tôi muốn nói là... Năm mười tám tuổi tôi đã nghĩ mình là một con đại bàng. Giờ đây, giữa quãng đường đời, số phận đã buộc tôi phải nhìn nhận rằng thật ra tôi chỉ là một con ốc sên tầm thường và bé nhỏ. Tương lai của tôi có thể không phải là đỉnh cao nữa mà là một bữa ăn khoái khẩu cho ông André đây và các đồng bào của ông ta. Ồ không, xin quí vị đừng cười. Vả lại, giờ đây, trong buổi tiệc này, tôi thực sự không muốn trở thành một con đại bàng hay một con ốc sên. Tôi chỉ muốn trở thành một giọt rượu trong chai rượu Bordeaux này để có thể thấm lên đôi môi của một quí bà xinh đẹp. Thưa chị Bích, tôi không hề nói đùa. Khi chúng ta ở đỉnh cao, chúng ta sẽ cô đơn lắm. Chúng ta đâu thể ngồi đây ăn khô nai, nhắm rượu nho và kể lại những love stories của cuộc đời mình? Thưa quí vị, tôi đã dừng lại ở đâu nhỉ? À, nàng Bình An và những giấc mơ thời trai trẻ. Chuyển tiếp sinh, phó tiến sĩ, tiến sĩ. Thưa quí vị, toàn bộ cái procedure đó chí ít cũng phải mười năm, có khi còn hơn nữa. Nếu chúng ta yêu một người con gái, làm sao chúng ta nỡ nhẫn tâm nhìn thấy cô ta mòn mỏi chờ đợi mình trong suốt mười năm? Vả lại đã chắc gì chúng ta giữ được lòng mình trong suốt bao nhiêu năm đó? Chị Bích bảo sao, khi người ta yêu người ta không tính toán và chọn lựa? Vậy khi chị làm đám cuới, chị sắm áo cưới, chị có tính toán và chọn lựa không? Ngài André nói đúng, tôi có một quan điểm khác về hạnh phúc. Tôi cho rằng hạnh phúc không phải là chờ đợi. Sự chờ đợi là một phần trong toàn bộ nỗi đau của con người. Vả lại, như một triết gia nào đó đã nói, con người ta sinh ra là để sống chứ đâu phải để chuẩn bị sống. Chị Bích bảo sao, đây là tư tưởng của Sartre à. Không, tôi không nghĩ chỉ của riêng Sartre. Khi sang Dự Bị học tiếng Nga tôi yêu Ánh Hồng. Thật ra ban đầu tôi để ý đến một cô gái khác, học chung một lớp. Cô ta có một kỹ thuật, xin lỗi quí vị, tôi thiếu một tính từ... Tạm gọi là "kỹ thuật luyến láy.” Ồ không, thưa ngài André, tôi không có ý định đề cập đến âm nhạc, là thứ mà tôi hoàn toàn mù tịt. Ý tôi muốn nói nàng có thể làm duyên, có thể nũng nịu, có thể liếc mắt đưa tình v...v... Mỗi khi biết rằng chỉ có tôi nhìn nàng, nàng thường vén mái tóc lên để lộ ra chiếc cổ cao trắng ngần. Thoạt đầu tôi bị hấp dẫn bởi những kỹ thuật đó lắm. Nhưng rồi khi chúng ta đã quá quen với những cái đó, chúng ta muốn tìm một cái khác... Và cái khác đó, nàng không có. Cũng tỷ như khi chúng ta lập trình, thoạt đầu chúng ta rất băn khoăn ở chỗ này nên dùng "for" hay "while", ở chỗ này nên dùng "đệ qui" hay dùng "stack.” Nhưng rồi sau đó chúng ta sẽ quan tâm đến những chi tiết khác: giải thuật hiệu quả, tổ chức dữ liệu tối ưu... Chị Bích bảo sao? Tôi bị méo mó nghề nghiệp à? Vậy tôi xin cắt nghĩa lại bằng một đường lối khác. Khi chị Bích học tiếng Pháp, ban đầu chị sẽ rất chú ý đến cách chia động từ và những mẹo luật văn phạm. Nhưng rồi đến một lúc nào đó, chị sẽ quan tâm đến những cái khác, chẳng hạn như một bài thơ của Paul Valéry hay một truyện ngắn của Prosper Mérimée. Vâng, đến giữa học kỳ một, tôi đã nhận ra rằng nàng không thông minh, tinh tế như Ánh Hồng. Nói chung, nàng thiếu một cái "chất" như Ánh Hồng. Hồi đó tôi có một cái thú là đến sớm hơn giờ học khoảng 20 phút, bắc một chiếc ghế ở gần cửa lớp, ra vẻ như đang đọc sách. Nhưng thật ra tôi muốn "đọc" một thứ khác. Ðộ năm phút sau, Ánh Hồng dắt chiếc xe đạp bước vào. Mắt nàng sáng long lanh. Gương mặt nàng thông minh và cương quyết. Dáng đi của nàng nhanh nhẹn mà không hấp tấp. Ánh mắt của nàng bình thản mà lại không lạnh lùng. Nàng thường mặc bốn chiếc áo: chiếc áo trắng vào ngày thứ hai, chiếc áo hồng vào ngày thứ ba, chiếc áo hoa cà cho ngày thứ tư, chiếc áo vàng màu trứng gà cho ngày thứ năm và sau đó thì lặp lại. Giờ ra chơi tôi hay đến lớp của nàng, trò chuyện với các bạn cùng lớp với nàng. Bằng cách đó tôi thường "ngẫu nhiên" và tình cờ" gặp nàng, thăm hỏi nàng một chút rồi quay sang nói tiếp mấy câu chuyện "quan trọng", "không thể cắt đứt" với mấy người bạn. Dạo ấy, văn phòng khoa có chiếc piano. Vào giờ ra chơi, nàng thường hay đàn cho chúng tôi nghe. Tôi thích nhất khúc Mazurkas của Chopin. Ồ không, thưa ngài André, như tôi đã nói từ đầu, tôi hoàn toàn mù tịt về âm nhạc. Nhưng tôi có một người bạn tên Bửu rất sành nhạc và rất ái mộ Ánh Hồng. Bửu thường bảo cho chúng tôi biết (nhưng cốt ý để cho Ánh Hồng phải nghe thấy): "Ðây là khúc Mazurkas của Chopin, đây là Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ của Mozart v...v....” Tôi ngồi đó không hiểu bản nào là bản nào, bản nào là của ai. Nhưng tôi làm ra cái vẻ chăm chú của một nhạc sư lắng nghe cô học trò nhỏ đánh đàn. Thỉnh thoảng tôi lại quay sang Bửu khẽ gật đầu với cái dáng vẻ của một người sành điệu về âm nhạc. Cuối học kỳ một, do điểm tiếng Nga tuyệt đối, cả hai chúng tôi cùng được tự chọn ngành. Ðã có lúc tôi mơ ước sẽ cùng sánh bước bên nàng trên những hành lang đại học của nước Nga... Khoảng giữa học kỳ hai tôi đã định sẽ nói một cái gì đó với nàng. Nhưng rồi chuyến bay của tôi bị đình lại. Sau khi cân nhắc, tôi quyết định sẽ không bao giờ thốt nên cái câu lý ra phải nói (cho dù lòng tôi đau xót biết bao). Lỡ như nàng đáp lại tình yêu của tôi, nàng sẽ có năm năm chờ đợi đau khổ và tôi cũng sẽ có năm năm chờ đợi đau khổ. Vả lại giới sinh viên chúng tôi vẫn bảo: "Có bồ đi Liên Xô cũng như xe Peugeot để bờ hồ không khóa.” Chị Xuân Hương bảo sao, tôi không có lòng tin nơi con người à? OK. Vậy chị nghĩ sao nếu như người kể chuyện kế tiếp sẽ là chị? Tôi sẽ chỉ định chị đấy! Chị không tin à? Tôi sẽ làm cho chị phải tin! Chị tin chắc à? Tôi sẽ làm điều ngược lại! Nhưng rồi tôi cũng sang Nga, bị đổi sang học thủy lợi ở tỉnh lẻ. Nàng được học ở một trường danh tiếng của Liên Bang. Vì tự ti mặc cảm, tôi không dám đến với nàng để rồi mất nàng mãi mãi. Chị Xuân Hương bảo sao? Bây giờ nàng đã có danh phận riêng, đã có cuộc đời riêng. Có lẽ chúng tôi chỉ là một đôi sao băng bay qua cuộc đời của nhau! Mười lăm năm sau, tôi trở lại ngôi trường xưa Dự Bị, lòng xót xa cho giấc mộng tuổi hoa niên. Nao nao tôi bước dạo bên thềm, tơ tưởng chiều xưa bóng cố nhân. Tôi bước đến Văn phòng Khoa. Chiếc đàn piano còn đó. Khúc Mazurkas của ngày ấy lại thánh thót ngân vang. Tôi bước đi chậm rãi, lắng nghe lòng mình bồi hồi xúc động, trái tim thầm thốt lên hai tiếng: Ánh Hồng! À, hôm trước tôi tình cờ gặp nàng tại một quán phở trên đường Nguyễn Du. Vâng, thưa ngài André, đã mười lăm năm rồi, nhưng tôi vẫn có thể nhận ngay ra nàng qua ánh mắt và dáng đi cũng tỷ như người ta có thể nhận ra nước Pháp khi nhìn thấy tháp Eiffel. Sau đó tôi cũng có một vài tình yêu khác nhưng tôi không còn cái xúc cảm của thuở ban đầu. Tình yêu, nó là một thứ men say. Nhưng chắc quí vị cũng biết, trong cuộc đời không phải lúc nào chúng ta cũng được thưởng thức những loại rượu ngon, chẳng hạn như loại Bordeaux 1969 mà anh Du đã đãi chúng ta hoặc giả là champagne Nga, như quí vị biết đấy, loại polusukhoie, nhấm nháp với trứng cá caviar đen, bên cạnh là người đẹp Svetlana tóc vàng. Thưa chị Bích, người đẹp Svetlana lại là cả một câu chuyện dài. Nhưng tôi xin dừng lại ở đây một ít phút để uống một ngụm rượu nho...” Phần 2 Vì sao đàn ông nói dối? “Tôi đã trải qua nhiều mối tình thất vọng. Rồi tôi gặp anh Hoàng, một người anh bạn dì, rất hào hoa phong nhã và có biệt tài tán gái thành thần. Tôi kể lại những câu chuyện của mình. Anh Hoàng bảo: “Ðối với phụ nữ chỉ có một nguyên tắc duy nhất là tấn công ngay từ ánh mắt đầu tiên và phải biết nói xạo!” . “Tại sao vậy anh?” “Chú im lặng, họ sẽ nghĩ là chú ngu. Chú chân thật, họ sẽ bảo chú là một con gà tồ.” “Nhưng em đâu có biết nói xạo chuyện gì?” “Ðể đó anh dạy chú. Có cả một pho võ công gọi là Giáng Long Thập Bát Chưởng. Nhưng chú phải nhớ, đây là 'bảo vật trấn sơn' không phải ai cũng được truyền 'tâm ấn' đâu nha...” Anh Hoàng mê Kim Dung, thích nhất Kiều Phong. Giáng Long Thập Bát Chưởng là những kinh nghiệm của thời trai trẻ phong lưu. Ðể quí vị có một khái niệm nào đó tôi xin thuật lại cùng quí vị chiêu thức thứ ba của Giáng long thập bát chưởng . Ðây là câu chuyện kể của anh Hoàng. “Hồi đó tao mê A Châu, hoa hậu kiến trúc. Tao lân la làm quen và tán tỉnh nàng. Nàng cười khúc khích. Thứ bảy tuần sau, tao mời nàng đi ăn Au Pagolac.” Tôi nghiền ngẫm thật kỹ Giáng long thập bát chưởng. Thoạt đầu tôi có những thành công nho nhỏ. Sau đó, tôi có những thành công lớn hơn. Võ công của anh Hoàng quả nhiên là lợi hại! Thưa chị Xuân Hương, tôi chưa bao giờ nói dối với mẹ tôi, với em gái của tôi. Tôi chưa bao giờ vì danh lợi mà nói dối với bạn bè, trừ những câu chuyện đùa. Tôi cũng không nói dối với tất cả phụ nữ, ngoại trừ những cô mà tôi theo đuổi. Xét ra nền đạo đức của tôi cũng không đến nỗi thất vọng hoàn toàn. Rồi tôi gặp nàng... Tôi và nàng cùng dự một tiệc cưới. Lúc đó trình độ của tôi tuy chưa đến mức “xuất quỷ nhập thần” nhưng một khi đã “xuất kiếm” tất nhiên phải “lưu huyết” và có thể mời người đẹp đi chơi một vài lần. Tôi quan sát kỹ gương mặt của nàng, ánh mắt của nàng. Nàng có nét đẹp thanh tú của Quan Chi Lâm. Nước da trắng như tuyết. Cặp chân mày đen nhánh, thẳng tắp như đôi nhạn vút trời xanh. Tôi áp dụng chiêu thứ chín của Giáng Long Thập Bát Chưởng. Chiều hôm sau, tôi phone cho nàng, tất nhiên không phải để ký gởi thuốc mà để ký gởi đời tôi! Nàng có một đặc điểm là rất quan tâm tới những giấc mơ. Nàng thường bắt tôi giải đoán những giấc mơ của mình. Ồ không, xin anh Du đừng hiểu lầm, nàng không bao giờ chơi số đề, nhưng nàng tin rằng những giấc mơ có thể tiết lộ một phần nào những bí ẩn của tương lai. Ngài André không hiểu thế nào là chơi số đề? Ðó là một hình thức lotto, do “nhân dân” tổ chức, bị xem là bất hợp pháp. Ðây là một trong những giấc mơ tiêu biểu của nàng. - Anh Linh ơi, em lại nằm mơ thấy y chang như kỳ trước... Không, thưa ngài André, tôi chỉ đọc một chút về Freud, đoạn ông ta lý giải những giấc mơ. Giá như tôi có thể biết được Sigmund Freud giải thích thế nào về mây, về kem hay cả hai thứ đó hợp lại. Do tôi thấy nàng thích những giấc mơ, nên thường xuyên kể cho nàng nghe những giấc mơ của mình, những giấc mơ mà tôi chưa từng mơ bao giờ trong đời. Sau này rảnh rỗi tôi sẽ viết thêm thức thứ mười chín của Giáng Long Thập Bát Chưởng . Tôi đã định cho nó một cái tên, “Du Mộng Chiêu Hồn”, tức là vào mộng bắt hồn, trước là để làm rạng danh cho sư phụ, sau là để lại cho hậu nhân một bí kíp võ công cái thế. Ðây là “giấc mơ” đầu tiên của tôi. - Ðêm qua, anh nằm mơ thấy em. Anh thấy anh và em chèo thuyền trên một hồ sen. Khi chúng ta chèo đến đâu, những bông hoa sen nở ra đến đó... Tôi kết thúc ở đó, sợ nàng hỏi dồn thì khốn. - Thật thế hả anh? Nàng ngước mắt nhìn tôi, tròn xoe đôi mắt. Những giấc mơ đầu tôi phải chuẩn bị khá lâu. Có khi tôi nằm dài trên cánh võng nhiều giờ liền để soạn thảo những giấc mơ của mình. Về sau có khá hơn. Ðến khoảng giấc mơ thứ mười hai tôi có thể ứng khẩu ngay phần nhập đề rồi nghĩ tiếp đến thân bài và kết luận. Chị Bích bảo sao? Thưa chị Bích, khi một người phụ nữ đang yêu chúng ta nói gì mà họ chả tin? Cái đó trong tiếng Anh người ta gọi là soft nothing. Tôi không rõ trong tiếng Pháp có từ tương đương hay không. Ðến giấc mơ thứ bốn mươi chín, quyển tiểu thuyết của tôi và nàng sang chương mới. - Ðêm qua anh mơ thấy một giấc mơ rất lạ. Anh thấy anh và em đến dự một buổi dạ hội. Những người đàn ông lịch sự trong bộ áo veste màu đen. Những người đàn bà trang nhã với biết bao màu áo. Dàn nhạc chơi bản Symphony số 40 của Mozart. Rượu champagne đổ ra như suối và mọi người chúc tụng nhau... Chiều hôm đó, trong bản nhạc Solenzara dìu dịu ở Brodard, tôi ngỏ lời cầu hôn nàng. Hai tuần sau, chúng tôi làm đám cưới. Sau khi cưới nàng, tôi nghĩ sẽ không bao giờ nói dối với nàng nữa. Nhưng rồi nói dối với phụ nữ gần như là cái nghiệp mà một khi ta đã vướng vào rồi thì khó lòng thoát ra. Chúng tôi có đứa gái đầu lòng. Nàng nằm trên giường sanh, quàng tay qua cổ tôi, âu yếm hỏi: “Mình đặt tên con là gì?” “Con gái của chúng ta sẽ tên là Hạnh Nguyên.” “Vì sao anh đặt tên con là Hạnh Nguyên?” Tôi sửa lại cổ áo sơ-mi, vuốt mái tóc, rồi bảo nàng: “Ơ ... hm ... Em có biết không người con gái phải lấy đức hạnh làm đầu, nên anh đặt tên con là Hạnh Nguyên.” “Thật thế hả anh?” - nàng ngước nhìn tôi, tròn xoe đôi mắt. Thật ra nàng không hề biết bụng dạ của tôi. Hạnh là Mỹ Hạnh. Nguyên là Uyên Nguyên. Mỹ Hạnh là mối tình thời lớp một. Uyên Nguyên là cô gái tôi yêu thuở lớp mười hai. Chúng tôi có đứa con gái thứ hai. “Mình ơi, mình đặt tên con là gì?” “Anh đặt tên con là Hồng An” “Vì sao anh đặt tên con là Hồng An?” “Ơ... hm... Anh đọc Kinh Dịch, thích nhất là quẻ Tiệm. Ý anh muốn con gái chúng mình được sự bình an thanh thản của con chim hồng bay trên trời cao. Ðó là lời soán tốt đẹp nhất của quẻ Tiệm đó em.” “Thật thế hả anh?” - nàng ngước nhìn tôi, tròn xoe đôi mắt. Thật ra nàng không hề biết bụng dạ của tôi. Hồng là Ánh Hồng. An là Bình An. Ðó là hai cô gái của thời Dự Bị và Bách Khoa. Một hôm, tôi chợt nhớ ra tuần sau, 9-9, là sinh nhật của Kim Châu, cô gái mà tôi nặng tình nhất trước khi gặp nàng. Tôi mua tặng Châu một chiếc đồng hồ treo tường. “Anh mua đồng hồ tặng ai vậy?” - nàng bất ngờ về sớm hơn thường lệ nửa tiếng. “Ơ... hm... Anh mua tặng thầy Long. Thầy Long giới thiệu cho anh chỗ làm đó em.” “Anh chờ em một chút nha. Khi nãy tạt ngang qua Nguyễn Tri Phương, em thấy món này hay lắm.” Mười lăm phút sau nàng mang về một chùm nho. Tôi nhìn những quả nho Mỹ chín mọng, trong lành, tươi sáng như đôi mắt của nàng. Tôi ngồi đó im lặng, suy nghĩ mông lung... Một hôm, tôi tìm một số giấy tờ. Tôi chợt nhớ ra nàng mang đi ép plastic một vài món gì đó. Có lẽ nàng cất trong va-li. Ở dưới đáy va-li tôi bắt gặp một quyển sổ nhỏ màu xanh. Nàng ghi lại đầy đủ bốn mươi chín giấc mơ của tôi. Nàng gạch dưới một số chi tiết. Ở giấc mơ đầu tiên nàng gạch dưới những bông sen vàng. Tại sao những bông sen màu vàng lại là quan trọng đối với nàng? Ở mấy trang kế, nàng nắn nót Hạnh Nguyên: người con gái phải lấy đức hạnh làm đầu. Hóa ra những điều tôi nói dối lại được nàng trân trọng như một bảo vật thiêng liêng. Tôi ngồi thừ ra đó, lật đi, lật lại quyển sổ của nàng. Tôi muốn nói với lòng mình một điều gì đó mà ngôn từ không diễn đạt được... Chiều hôm đó tôi dẫn nàng đi ăn cơm niêu Tú Xương. Tôi cầm bàn tay nàng, khẽ nói: “Em có biết không, tấm lòng em trong trắng như chén cơm này, nấu bằng gạo nàng thơm...” Từ đó về sau mỗi lần tôi muốn nói dối nàng tôi lại nhớ đến quyển sổ màu xanh mà nàng cất ở dưới đáy va-li... Thưa quí vị, tôi đã kể xong câu chuyện của mình. Người kế tiếp sẽ là ngài André. Những câu chuyện tình của người Pháp bao giờ cũng lãng mạn phải không Quí vị? Nhưng trước khi ngài André bắt đầu tôi xin được hỏi một câu. Có lẽ ngài cũng đã từng yêu một cô học trò của mình như Jean Paul Sartre, phải không ngài André?” |
||